Chuyện thường ngày #2: Lòng hiếu thảo hay sự trách nhiệm

Cuộc sống hàng ngày luôn bắt chúng ta phải lựa chọn và đánh đổi ? Giữa cuộc sống đầy đủ về vật chất, tiện nghi, sang trọng, nhiều người chọn làm việc chăm chỉ, đánh đổi thời gian vui vẻ và thoải mái, có những người đi ra ngoài để học tập và làm việc liên tục rồi nhận ra họ thực sự phù hợp hơn với sự bình yên và chậm rãi nơi chốn đồng quê, hay núi non hùng vĩ. Những lựa chọn và đánh đổi ấy hầu hết đều mang tính cá nhân, những người ngoài cuộc không có quyền hay vai trò gì để đáng giá hay phán xét. Nhưng có những sự lựa chọn mà một người như tôi không thể khoan dung hay đồng tình được.

Làm việc tại bệnh viện, là nơi tôi mà được và phải chứng kiến những biểu hiện của lòng người. Đó là hình ảnh người mẹ trẻ chăm sóc đứa con nhỏ của mình đang thoi thóp trong phòng cấp cứu nhi khoa, đó là niềm vui ngắn ngủi khi người mẹ chào đón con mình chào đời nhưng cũng là nỗi đau khi chẳng bao lâu cô ấy phải xa đứa bé mãi mãi. Cũng là phòng cấp cứu, tôi đã ngồi cố nén cảm xúc của mình khi nghe câu chuyện của hai đứa trẻ, em gái mới 4 tuổi, còn anh trai 8 tuổi được ông đưa vào thăm bố bị tai nạn giao thông lần cuối, trong khi người mẹ đã bỏ nhà đi sau khi bố bị tai nạn một tuần. Còn rất nhiều câu chuyện về trách nhiệm và tình thương nữa ! Có vị ngọt, vị bùi của tình yêu, sự cảm thông nhưng cũng có những vị hăng, cay xè, hay chua chát của lòng người.

Lần này, cũng vậy. Khoa tôi có một nữ bệnh nhân đặc biệt: bà cụ đã 91 tuổi thân hình nhỏ bé, mang đủ dấu tích của thời gian nhưng vẫn nhận ra nét phúc hậu, đẹp lão từ khuôn mặt của cụ. Cụ nhiều bệnh, những căn bệnh của tuổi già: Tăng huyết áp, đái tháo đường, bệnh lý mạch vành. Cụ đợt này vào viện vì ho nhiều tức ngực. Hỏi thăm bệnh sử, cụ trả lời rất rành mạch và rõ ràng, tỉ mỉ, chính xác từng tên thuốc, liều dùng cũng như tác dụng của từng loại thuốc mình dùng khiến nhiều bệnh nhân trẻ tuổi khác trong phòng thán phục. Sau một thời gian thăm khám và làm các xét nghiệm, tôi chẩn đoán bệnh của cụ là Lao phổi, một bệnh khiến cụ phải uống thêm rất nhiều thuốc trong một thời gian không ít hơn 6 tháng. Cụ đã tuân thủ rất tốt liệu trình điều trị, và cách triệu chứng ho, tức ngực và khó thở giảm dần.

Nhưng chuyện điều trị của cụ trở nên phức tạp do những lý do hoàn toàn khác. Dẫu cụ vẫn còn minh mẫn để tuân thủ điều trị, nhưng việc cụ ở viện một mình đi lại, tắm giặt, mua thức ăn hay nước uống hàng ngày là cả vấn đề. Cụ bị tiểu đường, các nhân viên y tế khuyên cụ ăn hoa quả nhưng cụ có vẻ luôn sợ tốn kém nên lần nào cụ cũng bảo cụ không ăn được hoa quả. Khi kêu ăn cam, quýt, bưởi là được, thì cụ kêu cụ ăn được. Tiểu đường hạn chế uống sữa có đường, nhưng cụ vẫn cố uống sữa đậu lành loại có đường. Dù dặn cụ đổi bao nhiêu lần, cụ cũng không nghe.

Cụ muốn ở lại viện: ở đây ăn uống có những bệnh nhân khác giúp đỡ, sức khỏe có nhân viên y tế hàng ngày theo dõi, hỏi han tận tình. Dù cụ đã khỏe, đủ điều kiện ra viện nhưng cụ vẫn xin ở lại viện thêm.

Ảnh có tính chất minh họa ( nguồn: Internet)

Hỏi thăm về hoàn cảnh gia đình cụ mới vỡ lẽ: Cụ có 7 người con, một người con đã mất hiện có 6 người, thì 3 người hiện đang sống ở gần nhà cụ. Cụ ở với đứa cháu nội, nhưng bị nghiện ma túy nên chẳng mấy khi ở nhà. Nên hầu như cụ sống một mình. Và cụ cũng đi khám bệnh một mình. Tuổi cao mắc 2 bệnh mạn tính nên cụ cũng thường xuyên ở lại viện hết bệnh viện đa khoa, lại lão khoa, chạy từ khoa nội tiết, đến khoa tim mạch. Đi đâu cụ cũng được mọi người giúp đỡ, vì tính thật thà, chất phác, lại minh mẫn, yêu đời. Dù phải tự lo cho bản thân từ sức khỏe đến đi lại nhưng cụ chẳng mấy khi than thân, trách phận. Con cái, cháu chắt cũng có hàng dài rồi không ai quan tâm đến cụ, cụ cũng chẳng khi nào oán trách hay nặng lời với họ, khi được hỏi đến cũng luôn tìm lý do để thanh minh cho việc họ không thể chăm sóc được cụ: Chúng bận công việc, chúng ốm, chúng còn chăm sóc con, chăm sóc cháu.

Một ngày, sau bao lần cố gắng, gọi điện thuyết phục cuối cùng tôi cũng mời được một người con của cụ đến để giải thích tình trạng bệnh của cụ, cũng như quá trình điều trị sắp tới của bà. Người con đã cũng đã ở độ tuổi “thất thập” luôn trong trạng thái bận rộn, tay luôn chực chờ chiếc điện thoại, không tập trung hay hứng thú với bất cứ thông tin nào mà tôi cố giải thích về sức khỏe mẹ của bác gái. Khi được nói , bác trình bày mình bận thế nào, nào bán hàng, nào kiếm tiền để chăm sóc bà và cháu, không có thời gian để chăm sóc hay đưa bà đến bệnh viện. Giải thích xong, bác cũng cắp nón ra về.

Khi bà cụ ra viện, mình cũng gặp lại bác ấy lần nữa, trong khi bà mẹ được các bệnh nhân khác giúp đỡ dọn dẹp đồ đạc, bác đứng cắp nón, giục bà cụ nhanh tay, nhanh chân lên để về không muộn. cũng chẳng có ý định giúp đỡ gì.

Lý do đó sẽ không phải là bất hợp lý nếu hàng ngày bác ấy chịu tranh thủ thời gian, hay sức lực để qua thăm, hỗ trợ hay giúp đỡ bà cụ trong sinh hoạt. Lấy lý do kinh tế, cũng như công việc để từ chối trách nhiệm cũng như nghĩa vụ chăm sóc bố mẹ của mình? Bình thường ở nhà hay khi bố mẹ mình khỏe mạnh, có thể chăm sóc thì còn có thể chấp nhận được, nhưng trong hoàn cảnh già yếu, bệnh tật, chăm sóc bản thân vô cùng khó khăn thì còn lý do gì để giải thích ngoài sự thiếu trách nhiệm, vô cảm phó mặc việc chăm sóc cụ cho những người xa lạ nhưng tốt bụng. Dù là trách nhiệm, nghĩa vụ hay hiếu thảo đều không thể chấp nhận được. Không biết sau này nhân quả sẽ đến với họ như thế nào?

Nghĩ mà thấy thương cho bà cụ ! Hy vọng giữ được sức khỏe, để có thể chăm sóc bản thân mình được như hiện tại. Vì như thể cụ sẽ được hạnh phúc và tự do hơn.

Gửi mọi người bài hát chăm mẹ ốm: Trên tường nhà dưỡng lão _ Hamlet Trương

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: